Chị ơi..! Ngày mai đợi anh đi học nhé..!
Tải Sách Miễn Phí Ju là thằng nhóc kì cọ quái nhất mà tôi biết kể từ lúc chuyển sang xóm trú mới này. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Ju cũng là cái lời mời sang nhà ăn cơm của nó.
Tôi còn nhớ hôm trước hết chuyển nhà, trong khi đang bận rộn sắp đặt lại một đống đồ đạc lỉnh kỉnh, thì có một thằng nhãi con bỗng nhiên xuất hiện một cách bất thình lình trước cửa nhà tôi, nói gần như quát lên.
– Chị kia… Sang đây ăn cơm với anh!
Tôi giật bắn người, nhưng cũng nở một nụ cười. – Thôi. Em cứ ăn đi. – Thế chào chị. Xong xuôi, thằng nhãi con quay ngoắt đi.
Ở đây đã 2 tuần, nhưng lần nào tôi cũng bị cái giọng lanh lảnh của nó làm giật mình với lời mời ăn cơm. Và cũng đã đủ 14 lần tôi mỉm cười và đáp: "Thôi. Em cứ ăn đi" Và cũng đủ từng ấy lần nó quay ngoắt đi đồng khi vênh váo mặt mà nói:"Thế chào chị." Đọc Sách Online

Ban đầu tôi nghĩ nó con trẻ và cố kỉnh bày trò trêu trọc. Được hai ba ngày, tôi nghĩ nó dở người hay tuyệt loại là có vấn đề. Càng tiếp xúc nhiều, tôi càng thấy đúng. Nó rất là quái đản! Quái đản là dãy nhà trú có 8 phòng, thì 6 phòng còn lại hầu như mọi người ít khi trò chuyện với nó. Hay đại loại là nó không trêu trọc họ. Phòng nó số 8. Phòng cuối. Bên cạnh phòng tôi. Số 7. Quái đản ngay cả cách xưng hô với tôi. Nó gọi tôi là chị xưng anh!!! Khi tôi la nó hỗn và xấc xược, thì nó vênh vác lên mà tự đắc: – Thì chẳng phải chị gọi anh như thế trước rồi còn gì. Rồi bằng cái vẻ mặt như vừa cau có, lại có chút gì đó tự đắc, nó oang oang kể lại nguyên nhân của cái cách xưng hô Anh – Chị đấy. Mọi chuyện được bắt đầu như thế này… …
***
Đó là một ngày tôi lang thang trên vài con phố quen để tìm công việc làm thêm. Đang lơ ngơ thì bất chợt, tôi thấy phía trước mình, một tờ 20 nghìn xanh lét. Kho sách nói
Tim tôi đập rộn ràng. Rõ là ở hiền gặp lành mà. Đi tìm việc lại thấy được tiền. Rồi cũng cẩn trọng ngó trước ngó sau, với nét mặt như vừa trúng sổ xố độc đắc, tôi hân hoan bước tới.
Khi cánh tay vừa chạm tới đồng đồng cân thì:
– Hey. Chị kia.
Tôi giật thót. Cánh tay với tư thế cúi xuống cầm tờ đồng cân đơ ra. Cũng có phần cảm thấy xấu hổ. Nhưng rồi cũng gắng xoay sở cho giả bộ tự nhiên nhất, tôi cười cứng ngắc.
Ngẩng đầu lên gặp ngay ánh mắt hình viên đạn của một tên ước chừng cũng bằng tuổi tôi. Nhưng dù rằng gì mình cũng là kẻ hám đồng cân và có phỏng đoán hắn là chủ nhân của tờ chỉ này. Áp dụng bài học lịch sự, tôi niềm nở.
– Có chuyện gì vậy anh?
Viền môi người đối mặt khẽ nhếch lên, hắn không nói gì, tiền móc ngón trỏ và chỉ tay xuống dưới đất.
Tôi thuận mắt nhìn theo. Nuốt nước bọt. Hỏi lại.
– Ý anh là…?
– Chỗ này là khu vực chuẩn bị có cuộc thi nhảy Flashmob. Nếu tôi nhớ không nhầm thì chị cứ đi cái dôi giày bẩn toàn cát này vào khu vực chúng tao vừa thu dọn sạch sẽ đã gần chục vòng rồi đấy.
Tôi hiềm nghi ngó trước ngó sau. Rồi trong lòng cũng có chút cảm giác kì cọ quái khi đằng sau toàn vết giày. Không phải là giày tôi bẩn, mà là cái chỗ này quá sạch!
Nhưng kì cọ thực trong lòng cũng có chút khấp khởi, thì ra là hắn không biết gì về tờ đồng cân nằm dưới đất kia.







0 nhận xét:
Đăng nhận xét